Tình trạng “HỌC TRƯỚC QUÊN SAU” khi học tiếng Anh của người đi làm (P1)

31/08/2020 • Nam
Cuối thế kỷ 19, nhà tâm lý học của Đức, Hermann Ebbinghaus, tiến hành thực nghiệm 1 seri các bàt test, đánh giá về trí nhớ của ông. Sau khi tổng hợp các dữ liệu thu thập được, ông cho ra một phát hiện thú vị về khả năng lưu giữ thông tin của bộ não con người, lý giải vì sao chúng ta không thể nhớ hết những gì được được nghe, được học trước đó, dù chỉ trong 1 thời gian ngắn.
Theo đó, học thuyêt của Harmann chỉ ra rằng trí nhớ của chúng ta sẽ mất dần theo thời gian, và rất nhanh.
Biểu đồ THE FORGETTING CURVE của Harmann:            
                                                                                                                                                                                                                               
Biểu đồ “The Forgetting Curve” thể hiện khả năng ghi nhớ thông tin của não bộ
THE FORGETTING CURVE lý giải về việc chúng ta học trước quên sau thế nào?
1-    SHORT-TERM & LONG-TERM MEMORY: Não bộ chúng ta thông qua quá trình tiếp nhận thông tin sẽ phân loại và chuyển chúng đến TRÍ NHỚ NGẮN HẠN (SHORT-TERM MEMORY)TRÍ NHỚ DÀI HẠN (LONG-TERM MEMORY).  
  • SHORT-TERM MEMORY: (thế hiện rõ trên biểu đồ FORGETTING CURVE) : là nơi đầu tiên lưu trữ thông tin bạn tiếp nhận, vốn có khả năng lưu trữ thông tin rất giới hạn. Theo trang sciene.howstuffworks.com, trung bình SHORT-TERM MEMORY có khả năng tiếp nhận và ghi nhớ 7 thông tin khác nhau tối đa 20-30 giây. Não bộ sẽ quyết định thông tin nào sẽ bị đào thải (kém quan trọng) hoặc giữ lại (quan trọng, cần thiết). Việc lưu giữ các thông tin quan trọng, lúc này sẽ được chuyển sang LONG-TERM MEMORY. (Source:  https://science.howstuffworks.com/life/inside-the-mind/human-brain/human-memory2.htm)
  • LONG-TERM MEMORY: Không như SHORT-TERM MEMORY vốn bị giới hạn thông tin lưu trữ, LONG-TERM MEMORY có khả năng gần như lưu trữ vô hạn những thông tin đưa vào nó. Tuy nhiên, chúng ta cần hiểu rằng, để thông tin được lưu trữ ở LONG-TERM MEMORY thì chúng phải đi qua SHORT-TERM MEMORY và trải qua quá trình chọn lọc “đào thải hay lưu giữ” ở giai đoạn này. Chính vì vậy, cách tốt nhất để lưu giữ thông tin đó là chuyển chúng từ SHORT-TERM sang LONG-TERM thông qua tiếp xúc/tương tác với thông tin đó liên tục-thường xuyên. 

SHORT-TERM MEMORY loại bỏ những thông tin không quan trọng. 
2- CHÚNG TA BỊ NÃO BỘ ĐÁNH LỪA:  
  • Như nêu ở trên, dù bạn cho rằng thông tin bạn tiếp nhận là quan trọng và muốn nhớ nó mãi mãi (kiến thức, kỹ năng, thông tin ngân hàng…) thì não bộ của bạn vẫn sẽ đưa chúng vào vòng chọn lọc để thải loại. Do đó, cách duy nhất để giúp những thông tin quan trọn ngày vượt qua vòng thải loại là cố gắng lặp đi lặp lại chúng nhiều lần nhất có thể (thực hành). 
3- CÁCH BẠN TIẾP NHẬN VÀ XỬ LÝ THÔNG TIN QUYẾT ĐỊNH KHẢ NĂNG GHI NHỚ CỦA BẠN: 
  • Theo Edgar Dale, phần lớn chúng ta tiếp nhận và lĩnh hội thông tin, kiến thức qua 2 hình thức PASSIVE LEARNING & ACTIVE LEARNING. Qua đó, PASSIVE LEARNING chỉ dừng lại ở việc tiếp thu kiến thức một cách thụ động (giáo viên, trainer đóng vai trò truyền đạt kiến thức). Các cách học phổ biến của PASSIVE LEARNING thông qua việc HEAR-SEE-READ khiến khả năng ghi nhớ chúng ta bị giới hạn đáng kể.  Trong khi đó, nếu thông tin được tiếp nhận và xử lý theo hướng SAY & DO (practice) thì sẽ được lưu lại lâu hơn. Đây còn được gọi là ACTIVE LEARNING.  Như vậy, nếu bạn không thể nhớ được thông tin mình vừa tiếp nhận hoặc được học thì khả năng cao, bạn chỉ tiếp nhận chúng 1 chiều và không có đủ thời gian tương tác/thực hành (thiếu SAY & DO)
Biểu đồ minh họa khả năng ghi nhớ thông tin qua các hình thức học khác nhau của Edgar Dale