Tình trạng “HỌC TRƯỚC QUÊN SAU” khi học tiếng Anh của người đi làm (P2)

08/09/2020 • Nam

Trước khi bước sang phần 2, Axcela xin tóm tắt nhanh nội dung của phần 1, hoặc bạn có thể xem lại phần 1 tại đây

Vào thế kỷ 19, nhà tâm lý học của Đức, Hermann Ebbinghaus, đưa ra 1 học thuyết “THE FORGETTING CURVE”, theo đó học thuyết này cho thấy khả năng ghi nhớ thông tin của chúng ta suy giảm rất nhanh theo thời gian: bạn sẽ quên 50% thông tin vừa nghe chỉ trong vòng 1 giờ và 70% trong vòng 24g sau đó.

Nếu như “THE FORGETTING CURVE” là vấn đề chung của nhân loại thì cách nào để chúng ta khắc phục tác hại của nó mang lại? Giải pháp cho chúng ta là:

HÃY KÉO DÃN ĐƯỜNG CONG QUÊN LÃNG

Bạn có bao giờ tự hỏi vì sao chúng ta không thể nhớ nổi tên của một người mình vừa gặp trong 1 hội thảo ngày hôm qua, nhưng lại không thể quên hình ảnh, số điện thoại, ngày sinh, hoặc thậm chí bảng số xe của người yêu cũ sau khi chia tay? Đó là vì thông tin của người bạn vừa gặp được bộ não của bạn đưa vào SHORT-TERM MEMORY rồi sau đó đào thải vì cho rằng thông tin đó không quan trọng với bạn. Nhưng người yêu cũ là chuyện khác. Bạn khó quên họ vì thông tin của người ấy đã được não bộ đưa vào lưu trữ ở LONG-TERM MEMORY. Lúc này, dù bạn muốn cũng không thể quên trong một sớm một chiều được. Thậm chí, ký ức này sẽ đi suốt quảng đời còn lại của bạn.

Bạn khó có thể quên được ký ức về người yêu cũ. Photo source: Internet

Như vậy, vấn đề chính của việc “Học trước quên sau” là vì thông tin chúng ta tiếp nhận hàng ngày được lưu trữ ở SHORT-TERM MEMORY và não bộ sau đó sẽ thay ta làm công việc giữ lại hay loại bỏ những thông tin này. Cách duy nhất để giải quyết vấn đề này, chính là yêu cầu não bộ lưu giữ thông tin đó vào LONG TERM MEMORY.

Hãy xem hình minh họa dưới đây để hiểu cách não bộ chúng ta xử lý thông tin, thông qua SHORT-TERM & LONG-TERM MEMORY:

Source: Internet

Photo source: https://courses.lumenlearning.com/wmopen-psychology/chapter/reading-storage/

Làm gì để não bộ chuyển thông tin vào LONG-TERM MEMORY?

1- THỰC HÀNH NHIỀU LẦN

Vì sao bạn không thể quên được người yêu cũ? Đó là vì bạn và người ấy có quá nhiều thời gian bên cạnh nhau và những kỷ niệm đẹp. Bạn không gặp người ấy chỉ một lần ở hội thảo mà gặp hàng tuần, thậm chí hàng ngày. Điều này cảnh báo cho não bộ của bạn rằng đây là người quan trọng với bạn và thông tin của họ cần được lưu trữ tại LONG-TERM MEMORY. Như vậy, bằng cách tiếp xúc với thông tin (hoặc người) mà bạn cho là quan trọng 1 cách thường xuyên (practice) thì thông tin đó mặc nhiên sẽ được lưu giữ lại và rất khó để quên.

Source: Internet

Photo source:https://fs.blog/2018/12/spacing-effect/

 

Tương tự trong việc học kỹ năng nói chung, hoặc tiếng Anh nói riêng. Chỉ có thực hành (practice) thường xuyên, liên tục mới có thể giúp bạn nhớ lâu và hình thành phản xạ được. Hay nói cách khác, việc thực hành thường xuyên (lặp đi lặp lại) sẽ chuyển KIẾN THỨC thành TIỀM THỨC.

 

2- CHỈ NGHE & ĐỌC (XEM) LÀ KHÔNG ĐỦ

Hãy xem lại biểu đồ dưới đây của Edgar Dale để thấy rằng, việc tiếp nhận thông tin (hoặc học tiếng Anh) thông qua Nghe & Đọc chỉ giúp kiến thức lưu lại ở não bộ trong thời gian ngắn (SHORT-TERM MEMORY).

Source: Internet

Photo source: https://www.businessdirect.bt.com/blog/strengthen-the-learning-experience-with-virtual-realities-4967

Chính việc tương tác, thực hành & nói sẽ giúp bạn hình thành phản xạ và lưu giữ thông tin (kiến thức lâu hơn). Do đó, nếu quyết định học tiếng Anh, bạn nên tránh xa những chương trình chỉ tập trung vào text book, văn phạm. Hãy chọn những chương trình đề cao sự tương tác và thực hành, đó mới là những gì bạn cần để nói tiếng Anh giỏi.

 

3- CHẤP NHẬN SỰ THẬT BẠN KHÔNG THỂ NHỚ TẤT CẢ MỌI THỨ

Chúng ta có khuynh hướng muốn nhớ hết tất cả thông tin mà mình được nghe, được thấy. Tuy nhiên, não bộ chúng ta lại không nghĩ vậy. Việc hiểu cách thức não bộ hoạt động sẽ giúp bạn giảm đi áp lực cho bản thân và có chiến lược lưu trữ thông tin phù hợp. 

Một sai lầm rõ nhất có thể thấy thông qua việc học tiếng Anh. Bạn từng nghĩ rằng không đủ vốn từ vựng thì không thể giao tiếp tiếng Anh được. Đây là suy nghĩ sai lầm! Vì sao? Theo một nhóm nghiên cứu từ Đại học Harvard và Google năm 2010, trong tiếng Anh có khoảng 1,200,000 từ vựng và con số này sẽ tăng thêm vài ngàn từ sau mỗi năm. Trong khảo sát mới nhất trên trang testyourvocab.com, hầu hết người bản xứ chỉ có thể nhớ 20,000 ~ 30,000 từ (chỉ 1,6% ~ 2.5% trên tổng 1,200,000 từ). Như vậy, nếu chỉ nhớ được chừng đó từ vựng thì người bản xứ không thể nói trôi chảy tiếng Mẹ đẻ của mình?

Chấp nhận việc bạn không thể nhớ tất cả mọi thứ. Photo source: Internet

Photo source: christianpost.com/cartoon/knowing-your-limitations.html

Trở lại với chúng ta, khi tham gia học 1 chương trình tiếng Anh, bạn sẽ được dạy những từ vựng hầu như chẳng liên quan gì đến giao tiếp hàng ngày. Chẳng hạn như tên các món ăn, các môn thể thao, lễ hội chỉ có ở phương Tây mà không biết trong quãng đời còn lại, chúng ta có bao nhiêu lần sử dụng đến chúng. Vậy chúng ta cần bao nhiêu từ là đủ? Con số sẽ tùy vào mục đích sử dụng tiếng Anh của bạn (giao tiếp thông thường trong công việc tại quốc gia của bạn, làm việc hoặc định cư tại 1 quốc gia nói tiếng Anh). Bạn có thể tham khảo thông tin bên dưới để xác định mục tiêu của mình:

Source: Internet

Bạn có thể xem lại Phần 1 của “Tác hại của The Forgetting Curve trong việc học tiếng Anh” tại đây